Loreto vô cùng tự hào và vinh dự với việc Thanh Bùi tham gia làm đại sứ cho chương trình. Niềm đam mê và lòng yêu thương trẻ em của Thanh Bùi đã hòa quyện cùng với tầm nhìn và sứ mệnh của LVAP:‘truyền cảm hứng và nâng đỡ những trẻ em kém may mắn và bất hạnh’.
Để biết thêm về Thanh Bùi, xin nhấn vào đây.


1. Điều gì đã thúc đẩy anh trở thành đại sứ của LVAP?

Trước hết, Trish Franklin là một trong những người Úc có khả năng truyền cảm hứng mạnh mẽ nhất mà tôi từng gặp. Tôi rất xúc động trước sự tận tụy và hy sinh cao cả của Trish dành cho người Việt Nam – từ việc chuyển đến Việt Nam sống và dành 20 năm cuộc đời của mình ở nước ngoài để chăm sóc, giúp đỡ những đứa trẻ bất hạnh là một điều vô cùng kỳ diệu! Chứng kiến một người nước ngoài với những hành động cao cả như vậy đã thúc đẩy tôi rất mạnh mẽ trong việc làm bất kỳ điều gì để nâng cao chất lượng cuộc sống của người dân Việt Nam mình. Cảm ơn Trish! Với vai trò đại sứ của mình, tôi hy vọng sẽ nâng cao được tầm nhận thức của mọi người về LVAP và phổ biến rộng rãi đến cộng đồng về LVAP.


2. Âm nhạc được coi là “linh hồn” của anh; hãy tưởng tương nếu môt ngày thức dậy không có âm nhạc, anh sẽ làm gì?

Nếu không có âm nhạc, cõ lẽ tôi sẽ trở thành một đầu bếp! Khi còn nhỏ, tôi rất thích vào bếp và giả bộ mình là một đầu bếp nổi tiếng như Jamie Oliver hay Gordon Ramsay. Một trong những niềm yêu thích lớn nhất trong cuộc đời tôi là ăn uống nhưng do quá trình chuyển hóa khá chậm của cơ thể nên nếu trở thành một đầu bếp, bây giờ tôi có khả năng sẽ nặng 100kg rồi…vì vậy cảm ơn trời, âm nhạc đã cứu tôi!


3. Tình yêu anh dành cho trẻ em là vô hạn, anh có kế họach gì để đem đến một tương lai tốt đẹp hơn cho trẻ em trên khắp Việt Nam không – trong lĩnh vực âm nhạc chẳng hạn?

Ước mơ lớn nhất cuộc đời tôi là một ngày nào đó được chứng kiến toàn bộ trẻ em Việt Nam tiếp cận với một số hình thức giáo dục âm nhạc. Tôi đã đọc những nghiên cứu về chương trình ở Venezuela tên là ‘El Sistema’, nơi mà chính phủ thực hiện giáo dục âm nhạc bắt buộc đối với trẻ em – điều này đã đem đến một sự tăng trưởng vượt bậc trong mức sống của người dân. Tổ chức Liên Hợp Quốc cho rằng yếu tố giáo dục âm nhạc cho trẻ em đã góp phần tích cực vào việc tăng trưởng này. Tôi hy vọng rằng, từng bước sẽ biến giấc mơ này thành hiện thực nhằm hình thành và phát triển một thế hệ trẻ mới cho Việt Nam.
 

4. Anh có hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình không? Anh có mong muốn thay đổi hoặc cải thiện một số yếu tố nào không?

Thành thật mà nói, tôi thật sự tin rằng cuộc sống của mỗi chúng ta khi được sinh ra đều đã được sắp đặt. Tôi cảm thấy rất may mắn khi mỗi buổi sáng thức dậy, luôn cảm thấy sảng khoái và tràn đầy cảm hứng khi được làm những gì mình yêu thích và theo đuổi niềm đam mê của mình - công việc đối với tôi không mang ý nghĩa công việc đơn thuần nữa mà nó đã trở thành hương vị cuộc sống. Tôi nhìn ra thế giới, gặp gỡ những người mới hằng ngày, tất cả các em ở Học Viện Âm Nhạc “SOUL” đã truyền cảm hứng mạnh mẽ cho tôi. Có lẽ điều duy nhất tôi muốn thay đổi là tìm lại sự cân bằng giữa cuộc sống cá nhân và công việc – tôi chưa thật sự tìm được sự cân bằng đó và tôi biết rằng điều đó là vô cùng cần thiết cho sự ổn định lâu dài.

5. Được biết anh là một người Việt Nam mang quốc tịch Úc – anh có thể chia sẻ một chút với chúng tôi về tuổi thơ của anh và những kỷ niệm đáng nhớ nhất?

Ba mẹ tôi là những người tị nạn Việt Nam sau chiến tranh và di cư tới Úc, có lẽ một từ duy nhất có thể mô tả cuộc sống tuổi thơ của tôi là “khó khăn”. Ba mẹ tôi làm việc trong ngành công nghiệp dệt may, ở những phân xưởng “bóc lột sức lao động” nhưng tôi chỉ nhận ra điều này sau này khi lớn lên. Đối với tôi, tôi đã trải qua tuổi thơ với một cuộc sống bình thường và chúng tôi vô cùng biết ơn ba mẹ đã cho chúng tôi được tiếp cận với một nền giáo dục tốt nhất có thể và được học bất kỳ thứ gì chúng tôi muốn – từ piano tới ca hát, đóng kịch, khiêu vũ, tennis… Kỉ niệm đáng nhớ nhất có lẽ là việc tôi nấu ăn cho ba mẹ tôi một vài ngày trong tuần – điều này làm họ vô cùng trân trọng và cảm động – có lẽ tôi sẽ luôn ghi nhớ và không bao giờ quên – và một điều nữa là tất cả những cơ hội họ đã đem lại cho tôi để tôi có thể trở thành tôi như ngày hôm nay.

6.Tại sao anh quyết định trở về Việt Nam và thành lập Học Viện Âm Nhạc “Soul”?

Quay trở về Việt Nam là một điều tôi hoàn toàn không ngờ tới – nếu ai đó nói với tôi một vài năm về trước tôi sẽ quay về sinh sống ở Sài Gòn, tôi có thể sẽ trả lời “cái gì?”. Tôi biết rằng nói ra điều này có vẻ sáo rỗng nhưng bản thân tôi nghĩ rằng mọi thứ diễn ra đều có một lý do nào đó và thành thật mà nói, tôi quay trở về Việt Nam để bắt đầu lại cuộc sống mới của mình, tôi cảm thấy như mình đã tìm ra mục đích sống. Còn tại sao tôi lại chọn thành lập Học Viện Âm Nhạc “SOUL”? Tôi đã từng thành lập một số học viện ở Úc nhưng tôi nhận ra rằng việc thành lập một học viện ở những nước đang phát triển như Việt Nam có thể đem lại một tầm ảnh hưởng rộng rãi đến thế hệ trẻ. Và may mắn thay, mọi thứ diễn ra như những gì tôi mong đợi và không có sự hài lòng nào lớn hơn khi được chứng kiến những đứa trẻ ở mọi lứa tuổi được ảnh hưởng tích cực bởi âm nhạc. 

7. Phong cách của anh rất khác biệt so với những ca sĩ Việt Nam khác, anh có kế hoạch gì để giữ hình ảnh đặc biệt này không?

Cảm ơn về lời nhận xét đó! Thành thật mà nói, tôi nghĩ điều quan trọng nhất trong nghệ thuật của mình là tiếp tục đào sâu hơn nữa và lột bỏ tất cả những lớp vỏ sợ hãi, cường điệu và cái tôi của mình để có thể tiếp cận và hòa nhập vào giá trị cốt lõi của thông điệp hoặc cảm xúc. Tôi nghĩ rằng nếu tôi có thể làm điều đó thì khi tôi diễn tả cảm xúc cá nhân của mình, cho dù từ khía cạnh âm nhạc hoặc từ diện mạo bên ngoài của mình sẽ luôn chân thật, tự nhiên và rất ‘tôi’. Hi vọng rằng, điều này sẽ giúp tôi giữ được sự khác biệt đó.

8. Được biết anh tham gia rất nhiều hoạt động từ thiện khác nhau ví dụ như những vấn đề về môi trường – anh có thể chia sẻ cho chúng tôi lý do anh tham gia những hoạt động này và anh mong muốn đạt được điều gì qua những hoạt động này?

Tôi cảm thấy rất vinh dự với vị trí hiện tại của mình và tôi thật sự rất muốn được làm một điều gì đó để giúp đỡ những vấn đề mà xã hội đang phải đối mặt. Tôi cảm thấy vấn đề môi trường là vấn đề rất quan trọng và tôi muốn chia sẻ điều này với những trẻ em Việt Nam như những thầy giáo đã làm với tôi khi tôi còn nhỏ - không chỉ quan tâm tới bản thân mình mà còn với những người xung quanh và môi trường sống xung quanh mình nữa. Đôi khi có nhiều người nghĩ rằng, những vấn đề to tát là quá to lớn! tôi nghĩ vai trò của mình là chia sẻ trong khả năng của mình, thực hiện từng bước nhỏ để tạo nên một sự thay đổi lớn. Khi đó 1 sẽ trở thành 1,000,000 và tôi thật sự tin rằng chúng ta có thể chứng kiến được một sự thay đổi lớn.

9. Anh cảm thấy thế nào khi là một người “nổi tiếng”? những hào quang và khó khăn khi làm người nổi tiếng là gì?

Đã từ lâu rồi và cho tới tận ngày hôm nay, tôi chưa bao giờ cảm thấy quen với việc “nổi tiếng”. Thật sự rất khích lệ khi biết rằng những gì mình làm đã tạo nên một tầm ảnh hưởng to lớn đến công chúng nhưng không phải tôi tìm tới âm nhạc để trở nên nổi tiếng. Tôi đã từng cảm thấy rất xấu hổ nhưng vì nó đã trở thành một phần cuộc sống hằng ngày của tôi và tôi cố gắng vượt qua nó vì không có sự giúp đỡ của công chúng, tôi sẽ không bao giờ có thể theo đuổi niềm đam mê và sống với giấc mơ của mình như những gì tôi đang làm hôm nay. Còn về ánh hào quang? Thỉnh thoảng tôi cảm thấy mình được đối xử khá đặc biệt và tôi thật sự không mong đợi hoặc đòi hỏi gì – Tôi không thấy bản thân mình thật sự đặc biệt hơn bất kỳ ai khác – ý tôi là, tôi thật sự không cứu giúp bất kỳ mạng sống nào!

Về khó khăn, tôi thỉnh thoảng cảm thấy mình bị đánh cắp không gian riêng tư của mình – khi tôi đang đi bộ trên đường, đi ăn ở nhà hàng, ngồi trên taxi, tôi cảm thấy như mọi ánh mắt đang tập trung vào mình nhưng chưa một phút giây nào tôi phàn nàn về điều này! Tôi thấy bản thân mình vô cùng may mắn khi được là tôi như ngày hôm nay.

10. Theo anh, giá trị quan trọng nhất của con người là gì?

Tôi tin rằng khi một người tìm được con người thật của mình, họ sẽ thành thật với chính bản thân mình hơn và sẽ tạo ra được những ảnh hưởng tích cực cho những người xung quanh. Tôi nghĩ rằng không có sự hài long nào tuyệt vời hơn việc có khả năng tạo ra tầm ảnh hưởng tích cực cho những người xung quanh mình.

11. Câu trích dẫn yêu thích của bạn về âm nhạc và trẻ em là gì?

Một trong những câu trích gây cảm hứng mạnh mẽ cho tôi là của Victor Hugo – ‘âm nhạc có khả năng thể hiện những điều không thể diễn tả được bằng lời nói mà cũng chẳng thể im lặng’. Tôi thật sự không có một câu trích dẫn yêu thích đặc biệt nào về trẻ em nhưng tôi nghĩ trẻ em là tương lai, là tiếng nói của thế hệ sau và là niềm cảm hứng thúc đẩy công việc của tôi hằng ngày.


12. “Vùng an toàn” của anh là gì và nếu có cơ hội được nhảy ra khỏi khu vực đó, anh sẽ làm gì?


Tôi thật sự không có khái niệm “vùng an toàn” – tôi nghĩ rằng với những gì tôi đang làm và cuộc sống tôi đã từng và đang sống, tôi thích cảm giác liều lĩnh và được sống bằng trái tim hơn là bằng trí óc.

13. Who was your role model when you were a child?
Ai là thần tượng của anh khi anh còn nhỏ?
Ba mẹ tôi đặc biệt là mẹ tôi – bà là một anh hùng trong tôi, người luôn tạo cảm hứng cho tôi. Bà rất mạnh mẽ, là một chiến binh dung cảm nhưng có một trái tim nhân hậu và rộng mở nhất mà tôi từng có vinh hạnh được biết. Bà đã dạy cho tôi hầu hết tất cả mọi thứ mà tôi biết ngày hôm nay- bà luôn là Số 1 trong lòng tôi.

14.Thông điệp quan trọng nhất anh muốn gửi tới những trẻ em bất hạnh, nghèo khó và khuyết tật là gì? Anh cảm thấy như thế nào khi chứng kiến những trẻ em nghèo bất hạnh?

Tôi nghĩ thông điệp quan trọng nhất đối với những trẻ em bất hạnh là đừng bao giờ từ bỏ hy vọng. Tôi biết điều này nói ra thì dễ nhưng để làm được thì rất khó, nhưng tôi xuất thân từ một gia đình rất nghèo khó khi ba mẹ tôi đến Úc để bắt đầu một cuộc sống mới khi họ không có một thứ gì ngoài bộ quần áo trên người họ. Họ chưa bao giờ từ bỏ hy vọng và với ngọn lửa khát vọng này, họ đã vượt qua rất nhiều thứ. Khi chứng kiến những trẻ em nghèo, tôi cảm thấy thật bất công – tại sao một đứa bé được sinh ra trong một hoàn cảnh hoàn toàn tuyệt vọng trong khi một đứa trẻ khác được sinh ra trong một gia đình triệu phú? Khi chứng kiến những đứa trẻ may mắn nhưng phung phí những cơ hội được tạo ra cho chúng, tôi chỉ ước rằng những đứa trẻ bất hạnh kia được nhận những điều tương tự.

15. Nhiệm vụ đại sứ cho LVAP của anh là gì?

Nhiệm vụ của tôi là làm tất cả những gì mình có thể để tăng cường nhận thức của công chúng về Loreto và những việc làm đáng quý của Trish, đồng thời động viên khuyến khích càng nhiều người tham gia giúp đỡ. Tôi không nghĩ việc làm của tôi có thể dịch chuyển được những ngọn núi nhưng tôi có thể chia sẻ thông điệp của Trish, đặc biệt là đối với thế hệ trẻ. Là một nghệ sĩ và là người của công chúng, tôi nghĩ mình rất may mắn khi tiếng nói của mình có tầm ảnh hưởng – tôi sẽ làm những gì tốt nhất có thể trong vai trò này. Tôi hy vọng có thể kết hợp quan điểm của mình về giáo dục âm nhạc cùng với triết lý của Loreto để cùng phấn đấu đạt được mục tiêu là giáo dục những trẻ em kém may mắn tại VIệt Nam trên một quan điểm toàn diện.

16. Theo anh, hạnh phúc là gì? Trẻ em là gì? Giáo dục là gì?

Hạnh phúc là tìm ra được niềm đam mê của mình
Trẻ em là tiếng nói của thế hệ mới
Giáo dục là chìa khóa dẫn đến tương lai

17. Hãy diễn giải những chữ cái đầu trong tên của anh
 
T là sự khổ cực(tribulation)

H là tính nhân văn (humanity) 

A là toàn bộ (altogether)

N là không bao giờ từ bỏ (never give up)

H là hy vọng (hope)

18. Nếu chỉ có một ngày để sống, anh sẽ làm gì?

Tôi sẽ không làm gì khác ngoài những gì tôi đang làm hôm nay – tôi sẽ chỉ dành từng phút giây còn lại cho gia đình và những người thân yêu của mình.

Cảm ơn anh rất nhiều!